5 thg 9, 2022

                                   Thấy gì



  Viện bảo tàng là nơi cất giữ, trưng bầy những tài liệu, hiện vật có ý nghĩa lịch sử. Xem bảo tàng có thể coi như đọc lịch sử thông qua hiện vật, và như vậy lập nên bảo tàng chẳng khác gì việc viết lịch sử vậy. Muốn tìm hiểu lịch sử khái quát về mảng nội dung nào, hãy đến bảo tàng liên quan. Chẳng hạn cần tìm hiểu về quá trình dựng nước, giũ nước của một dân tộc hãy đến bảo tàng lịch sử; cần biết từng bước đi lên của nền hội họa , điêu khắc xin mời vào bảo tàng mỹ thuật…         
          Chỉ cần nói tên “Viện bảo tàng hàng không” ở bang Washington Hoa kỳ là đủ hiểu nó nói lên lịch sử của mảng nội dung nào rồi. Ở đây, Thông qua hiện vật, mô hình và tư liệu hình ảnh cũng như văn bản ta có thể biết khá đầy đủ và chi tiết về ngành hàng không không chỉ của xứ Cờ hoa mà của cả nhân loại. Nó còn với tay dài hơn về phía trước nó, đó là những tầu lượn không gắn động cơ, những quả cầu chứa khí nhẹ chỉ bay lơ lửng theo gió. Những thiết bị được gọi là “máy bay” nghĩa là có dùng sức đẩy, sức lên từ máy móc đầu tiên thì chao ôi, nếu không mục sở thị, rất khó hình dung nổi. Thứ thì người điều khiển nằm xoài trên sàn, lại có thứ người này đứng thẳng trong cabin nom đến ngộ ! Cánh có khi là vải phất lên khung kim loại, chong chóng có khi làm bằng một thứ gỗ chắc nào đó. Cùng với sự phát triển của khoa học, kỹ thuật nói chung, ngành hàng không đã tiến những bước dài có thể tận mắt cảm nhận qua hiện vật trong bảo tàng. Ta được gặp lại những máy bay quen thuộc đã thấy trong cuộc chiến Việt Nam trước đây; chẳng hạn trực thăng Bell UH-1Iroquois, phản lực F4H, ném bom B52…Người nhạy cảm có thể liên tưởng tới bộ phim Cánh đồng hoang hay bài hát nhái “Ngồi trên chiếc F4H lái ra Bắc Việt …”. Ta cũng được thấy những máy bay do Liên xô chế tạo từ trước 1975, Ý làm ra trong Thế chiến hai hay sản phẩm hợp tác Pháp – Ý là chiếc Concorde, máy bay chở khách siêu thanh duy nhất nhưng yểu mệnh.. Ta có thể đặt tay vào chiếc máy bay rất hiện đại Boeing 787, F15 hay trèo hẳn lên chiếc AIR FORCE ONE giành riêng cho tổng thống Hoa kỳ. Thú vị hơn, còn được chạm vào những con tầu vũ trụ, thậm chí chui vào khoang lái ngồi  như một phi hành gia. Khác với nhiều nơi, ở đây phương tiện hỗ trợ rất phong phú; đó là ảnh minh họa, phim chiếu trên tường, phòng chiếu phim và cả nơi chiếu phim 3D về cuộc đổ bộ lên mặt trăng.
          Đã coi bảo tàng là vật chứng của lịch sử thì đến xem bảo tàng này như được đọc một mảng lịch sử thật sự. Bởi ở đây không có việc né tránh mà rất minh bạch, đầy đủ. Điều này tưởng là “lẽ thời nhiên dĩ nhiên” nhưng không phải nơi nào và lúc nào cũng thế. Người ta hay lược bỏ những chi tiết nào không có lợi cho hiện tại hoặc làm khác đi những thứ không phù hợp với ý đồ đương cục. Cuộc chiến Việt Nam rất “nhức nhối” đối với Hoa Kỳ; thế nhưng trong bảo tàng này, hình ảnh cuộc chiến ấy cứ rõ mồn một trước mắt người coi. Mà hình như nó được xem là một mảng đậm. Thông qua số hiện vật và bài viết, bản đồ không khó đọc ra điều đó. Mảng trưng bày này chẳng phải chỉ người Việt quan tâm; muốn chụp một tấm hình kỷ niệm về nó cũng phải chờ khá lâu mới đến lượt !
          Trên đời, có những thứ sau khi được biết, được thếp súc, khám phá, người ta cảm nhận  rất rõ là đã sáng ra, có thêm cái gì đó, thậm chí thấy nhận thức của mình cao lên hơn một chút. Thì đây, khi dời chân 

khỏi nơi này có lẽ không ai không thấy điều đó

30 thg 8, 2022

                            Nhặt nhạnh




   Tôi chưa hề mở lời nói một câu với ai khi gặp họ trên đường tản bộ, nhưng  phải giơ tay đáp lễ với rất nhiều bàn tay giơ lên cùng ánh mắt thân thiện gần như là cười của họ. Ban đầu cũng hơi bỡ ngỡ về chuyện này nhưng sau quen dần, cũng có khi chủ động giơ tay chào trước khi hai ánh mắt vui chạm nhau. Nếu ai đó đã từng gặp đôi lần thì ngay cả khi họ ngồi lái trong xe cũng xua tay chào mình. Hình ảnh chó cưng và người dung dăng trên hè như là nét đặc trưng của xứ sở thì phải; lúc nào và ở đâu ta cũng có thể bắt gặp. Một lần tôi thấy trên khúc đường vắng, một chú chó bậy ra vỉa hè; chủ nhân móc ngay găng tay nhặt lấy bỏ vào túi mang đi mặc dù không ai có mặt gần đó.
          Phải nói “xe trôi” trên đường thì đúng hơn bảo “xe chạy”. Cũng có lúc dòng xe trôi nườm nượp nhưng tiếng ồn lại quá khiêm tốn. Tôi chưa từng được nghe thấy tiếng còi xe bao giờ. Nói vui chút xíu, lâu lâu cũng nhớ tiếng còi xe quê mình, nhất là tiếng còi hơi của đại xa xen vào giấc ngủ đêm đêm! Một lần tôi đứng lưỡng lự bên đường, nơi không có chỉ dẫn sang ngang, mấy chiếc xe hơi đến gần đi chậm hẳn lại, hình như họ sợ tôi bất chợt vượt qua thì phải. Có một lần, trước khi xe lăn bánh, tôi hỏi người cầm lái về khoảng cách tới điểm đến và được nghe câu trả lời hơi bị lạ tai : “Khoảng chừng một tiếng ạ !” Ồ thì ra ở đây người ta dùng đơn vị thời gian để đo quãng đường ! Sau đó gẫm lại, dùng cách tư duy chẳng giống ai của mình để tự lý giải và hiểu rằng vì tình trạng đi đường của xe khá ổn định nên thời gian đi cũng không sai lệch bao lăm, việc chuyển đổi đơn vị đo vẫn coi như “có lý”. Mà quả thật, trên những đoạn đường ít ỏi đã đi, tôi không hề nhìn thấy bóng dáng một “cột cây số” nào; còn câu trả lời của người kia cũng rất chi là “Einstein” thôi mà !
          Một lần khác, ở ngã rẽ gần siêu thị, tôi thấy hai mẹ con một thiếu phụ đứng bên cạnh tấm bìa có viết dòng chữ “please help !”. Tôi đặt vào tay người mẹ tờ giấy một đồng và ngạc nhiên khi thấy chị trao lại tôi bông hồng tươi đỏ thắm bọc ni lông rút ra từ trong túi đeo trên vai. Tôi mỉm cười gật đầu nhận hoa, mang về cắm vào bình, đặt trên bàn cho đến mấy ngày sau. Lần khác, trên một đoạn đường khác, tôi thấy một tốp chừng dăm bẩy người đứng lặng lẽ trên thành cầu mang theo một tấm biểu ngữ gì đó. Hỏi ra mới biết họ đang biểu tình! Nghe đâu ở đây chuyện này không có gì đặc biệt. Có khi chỉ là một bức súc không lớn của một cộng đồng không đông, người ta cũng thể hiện tâm trạng và nhu cầu bằng cách này.
          Chưa dám đi sâu, đi xa xía vào những chuyện mình mới lơ mơ lờ mờ. Chỉ là nhặt nhạnh đôi điều mắt thấy tai nghe trên những cung đường cũng chưa dài, thế thôi. Ở Việt Nam, những điều này cũng đang thấp thoáng ẩn hiện đôi lúc , đôi nơi. Hy vọng một mai tôi cũng thấy nó như đã thấy ở xứ người bây giờ !

25 thg 8, 2022

                                Phỏng vấn


Ở một thành phố

Ngàn thông xanh rì

Có câu lạc bộ

Bóng đá thiếu nhi

 

Tập tành cố gắng

Sinh hoạt thường kỳ

Gội mưa tắm nắng

Dù gì dẫu gì

 

Giao lưu dội bạn

Suốt cả bốn mùa

Những lần chạm trán

Được nhiều hơn thua

 

Nhìn vào đội ngũ

Đủ mọi chiều cao

Một cầu thủ nhí

Được xem là “sao”

 

Em này tuy nhỏ

Rất mê đá banh

Ở trên sân cỏ

Lượn lướt rất nhanh

 

Một lần gạo cội

Người Tây Ban Nha

Thày cũ của đội

Ác hen ti na

 

Đến dự trận đá

Hai đội tranh tài

Thấy vui mắt quá

Cứ gật đầu hoài

 

Tiếng còi kết thúc

Ông đứng bật lên

Lao ra khỏi bục

Như là mũi tên

 

Một cuộc phỏng vấn

Nhanh chóng diễn ra

Người nói tiếng Mỹ

Kẻ Tây ban nha

 

May nhờ một bạn

Biết tiếng hai bên

Nhận lời sắm tạm

Vai thông dịch viên

 

Từ trên sân cỏ

Quanh một trái banh

Câu chuyện nho nhỏ

Mà xanh rất xanh!

 


 

20 thg 8, 2022

                                   Nói dối


          Anh chàng John rất chuộng máy móc hàng hóa vừa được tung ra thị trường ; nhiều khi chưa biết rõ lợi ích, hiệu quả của món hàng . Một hôm anh ta vác về nhà một món hàng lạ có hình dáng như một robot và bảo với vợ đây là một cái máy dò nói dối. Sẵn dịp cậu con Tommy vừa đi học về muộn 2 giờ, để biểu diễn máy John hỏi:

          -  Con đi đâu mà giờ này mới về?
Cậu con trả lời “

          -  Mấy đứa con đi thư viện làm bài chung.
Người máy bèn đến gần Tommy tát cho nó một cái như trời giáng, làm nó bổ chửng . John:

          -  Robot này là máy dò nói dối đó con à, con nói dối là nó đánh đau lắm. Nói thật đi, con đi đâu ?
Tommy cúi đầu nói :

          - Con đến nhà bạn coi phim.
          -Vậy tụi con xem  phim gì ?
Tommy trả lời :

          -Phim “ The Ten Commandments ”
Người máy đến tát cho Tommy một cái nữa, nó vội vàng chữa lại:

           -Tụi con xem phim “The Sex Queen”. Con xin lỗi đã nói dối.
John nghiêm mặt nhìn con :

           -Con thật đáng xấu hổ, hồi bằng tuổi con, không bao giờ bố dám nói dối cha mẹ.
Người máy lẳng lặng đến tát cho John một cái đích đáng.
Marie, vợ John,  ôm bụng cười ngặt ngoẽo, chảy cả nước mắt nước mũi :     

           -Đáng đời anh chưa?  Thằng Tommy thật đúng con anh !
Ngay lập tức người máy cho Marie một cái tát ….đo ván !

 


 

 

15 thg 8, 2022

                                   Tối Giản                   




          Cuộc sống con người trong xã hội bao gồm nhiều mảng hoạt động. Đó là khoa học, thể thao, nghệ thuật, giải trí, ẩm thực … Mỗi hoạt động tạo ra những thú vui riêng và mỗi con người lại tìm đến những hoạt động phù hợp với sở thích và hoàn cảnh để làm thú vui cho riêng mình. Thú vui trong mỗi con người được lặp lại nhiều lần sẽ trở thành niềm vui. Người có càng nhiều niềm vui là người hạnh phúc!

          Một trong những niềm vui quan trọng bậc nhất là ẩm thực. Trong ẩm thực thì có lẽ rượu lại được xếp hàng đầu. Cũng không dám luận về rượu trong một bài viết ngắn và cũng chẳng dám nói dài về cảm súc của người uống rượu như cổ nhân đã phân loại thành “Tiên tửu”, “Phật tửu”, “Quỷ tửu”. Chỉ muốn giãi bày đôi điều về “ẩm giả” trong khúc Haiku mới đăng gần đây:

Rượu ngang vài tớp

Lạc nướng dăm xiên                                                                      Cuộc đời lên tiên.

Có phải rượu Tây rượu Tầu chi đâu! Rượu ngang là thứ rượu ai và ở đâu cũng cất đươc. Nó gần gũi như cơm với nước vậy. Cũng chẳng nhiều nhặn gì, có vài “tớp” thôi. Từ “tớp” hơi bị “dân dã” và hình như chỉ quen dùng ở xứ Bắc, có lẽ cũng xưa rồi. Tớp ít khi dùng chén mà chỉ “tu” bằng cách dốc ngược be rót luôn vào miệng. Nó không phải đơn vị đo dung tích, không cụ thể bằng “hớp”, nghĩa là nó giản đơn hơn.  Mồi nhắm ở đây chỉ hơn quả ớt hay quả chuối xanh một bậc, nó là lạc! Cách chế biến mồi thì ôi thôi, không còn gì đơn giản hơn, nướng! Nếu đem luộc hay rang lạc lại phải dùng đến dụng cụ như nồi hay chảo và cả bếp nữa. Nướng chỉ dùng có ngọn lửa, một cách chế biến nguyên thủy đã có từ thời hồng hoang xa lắc. Nó phù hợp với lượng đồ ăn ít ỏi, dăm xiên (mỗi xiên chừng dăm ba hạt hay củ lạc thôi)! Ấy thế mà ẩm giả cảm nhận được sự thăng hoa, đời lên tiên!

          Gẫm hay, niềm vui đâu phải chỉ có ở những nơi cao sang, thừa mứa và như vậy, hạnh phúc cũng không phải là thứ dành riêng cho những ai đó phong lưu, giầu có!

                                          

10 thg 8, 2022

                              Hoàng hôn biển

Lạc lòng bãi biển hoàng hôn

Bâng khuâng nắng lạ bồn chồn mây quê

Mở tình ôm trọn đam mê

Một mai xa cách tìm về cơn mơ!


 

5 thg 8, 2022

                          Tượng cao bậc nhất

Tượng Phật Bà Quan Âm (bodhisattva Guanyin) ở công viên Kita no Miyako, Takasaki, Japan, cao 288 feet (88 mét). 

Đài kỷ niệm Mamayev Kurgan Thế Chiến II với bức tượng The Motherland Calls (Lời Gọi Của Đất Mẹ) ở Volgograd, Russia. Đây là tượng đài cao nhất nước Nga, cao 279 feet (85 meters). 

 Tượng Phật Bà Quan Âm, Awaji Kannon (còn gọi là Heiwa Kannon), ở đảo Awaji Island, Japan, cao 260 feet (80 meters). 

                       

  Tượng Phật lớn cao 259 feet (79 meters) ở chùa Ling Shan, Jiangsu, China. 

 

30 thg 7, 2022

                                      Vô đề



Rượu ngang vài tớp

Lạc nướng dăm viên

Cuộc đời lên tiên !

25 thg 7, 2022

                   Bình thường và Tinh hoa 


Từ những viên gạch bình thường

tấm gỗ bình thường

và phiến đá bình thường

Gom về đây

dựng nên tinh hoa kiến trúc

Từ những con người bình thường

miền quê bình thường

và công việc bình thường

Hội về đây

Hình thành tinh hoa quyền lực

 

Tinh hoa tỏa hào quang

để bình thường bền thân xanh lá

Bình thường chắt chiu nhựa sống

cho tinh hoa vững chãi dáng hình

 

Tinh hoa được coi là thâm cung

lời lời thành gang thành thép

Bình thường làm nên và để lại

cái mang tên gọi Sử xanh

Tinh hoa cao sang rạng rỡ

nhưng cũng rất mong manh

Bình thường thì tươi xanh

và mãi mãi

 

có nên hỏi

Mặt trời là bình thường hay tinh hoa?

 




20 thg 7, 2022

                                  Hồi hộp

Chồng nhậu khuya về say khướt quên mất tường nhà vừa mới sơn xong, nên để lại nhiều dấu tay trên vách.Sáng hôm sau cô vợ gọi anh thợ sơn là hàng xóm bên cạnh đến:                                                                                                                                       - Mời anh vào đây, tôi sẽ chỉ cho anh xem những chỗ mà đêm qua chồng tôi đã sờ!  Anh hàng xóm ngó quanh quẩn rồi ấp úng: "Dạ! Tôi sợ...", chưa kịp nói câu "chồng chị về bất thình lình" thì may quá, cô hàng xóm đã chỉ vào vết sơn.                Sau khi công việc kết thúc, cô vợ trả tiền công rồi thì thầm:                                           - Tôi phải đưa ra một đề nghị tế nhị với anh, tôi biết là hơi bất thường... Nhưng trước hết, tôi xin anh hãy hứa giữ bí mật chuyện này, nhất là đối với chồng tôi! Nếu đồng ý chúng ta hãy vào phòng ngủ một lát.                                                              Anh thợ chấp thuận ngay và khấp khởi cùng cô hàng xóm vào phòng ngủ trong một tâm trạng hồi hộp khó tả. Tiến gần bên chiếc giường ngủ, cô vợ nói tiếp:                   - Chồng tôi là một người đàn ông nhu nhược về thể chất, cho nên bất lực trong chuyện này. Giờ đây, chỉ có tôi với anh. Tôi là một phụ nữ và anh là một người đàn ông, còn kia là chiếc giường ngủ... Nói tới đây cô vợ ngập ngừng có vẻ bối rối.            Anh thợ sơn hồi hộp, hổn hển, háo hức:                                                                           - Vâng! Tuyệt quá!                                                                                                             - Kể từ khi tôi nhìn thấy anh ở ngoài cửa tôi đã biết anh thích hợp với chuyện đó.     - Vâng, vâng, vâng...                                                                                                          - Vậy anh có thể... mang  giúp tôi cái giường này lên tầng ba được không?                  - !!!

 

 

 

15 thg 7, 2022

                                Tiền bạc ?

  Ngẫu nhiên được nghe từ vị khách mời và phát thanh viên truyền hình trao đổi xung quanh những đồng tiền cổ, tiền bạc, tôi thấy hình như có điều bất ổn. Xin được đưa ra để cùng bàn bạc mong có được cách hiểu đúng về chữ nghĩa.Phát thanh viên cho rằng từ tiền bạc nghĩa là đồng tiền thường bạc bẽo ! Khách mời phụ họa, giải thích thêm vì đồng tiền không ở lâu với ai (một cách chung thủy !?) mà luôn chuyển từ người này sang người khác ! Phải hiểu như thế nào ? Ở đây bạc không phải là từ láy giống như gà qué, làm lụng, chơi bời …. Nó cũng không phải là tính từ để chỉ tính chất của tiền. Nó là từ đồng loại với tiền như là thịt , ăn uống, xinh đẹp … Nó có nghĩa tương quan với từ đứng trước tạo nên một từ kép.                Trước khi tiền ra đời, con người dùng bạc làm phương tiện trao đổi giá trị. Một giai đoạn hai thứ này song song tồn tại (có những đồng tiền đúc bằng bạc). Chẳng thế mà dân gian có những câu : « Đồng tiền phân bạc phải phân minh ! », « Nén bạc đâm toạc tờ giấy » … Và cho đến tận bây giờ ta vẫn còn dùng các khái niệm « Ngân hàng » (buôn bán tiền), « Ngân khố » (Kho bạc : nơi giữ tiền) đó sao !            Ngày nay để cho gọn trong câu nói, người ta chỉ dùng một chữ tiền. Khi nói tiền bạc thì cũng với một nghĩa ấy thôi chứ không thể coi bạc là phụ từ bổ trợ cho tính bạc bẽo của đồng tiền được. Nếu ở vỉa hè hay trong tiểu phẩm vui nào đó ta bắt gặp cách giải thích này thì coi đó là gây cười (giống như quan tham, dân gian …). Đường này, trong một cuộc phỏng vấn chính luận của một cơ quan truyền thông lớn quốc gia, liệu có nên ? 



 

10 thg 7, 2022

                                 Biển chiều      

                   

Lượm hạt muối nơi bờ Đông nếm thử

Chẳng khác gì vị muối phía bờ Tây

Thái Bình Dương cách ngàn trùng sóng đổ

Vẫn hai bờ cùng muối mặn gừng cay

 

Cac khich pak* gió Tây chiều hiu lạnh

Biển Nha Trang đang độ mát lộng Đông

Dẫu tên gió ngược chiều nơi hai phia

Vẫn cùng là quà biển gửi cho không

 

Vớt tiếng cười trong hoàng hôn nắng với

Mà nghe như khúc khích biển quê mình

Cởi mệt mỏi cho những ngày sống vội

Thả rơi lòng về giây phút tươi xanh

 

Mắt gặp mắt lặng thinh mà như nói

Lời sẻ chia chìm trong trái tim yêu

Trái đất lại quay thêm bao vòng mới

Và vòng tay thêm rộng những biển chiều.

     *Carkeek Park: một bãi biển của TP Ceattle


5 thg 7, 2022

                              Nhất gầm giời


Điếu xì gà dài nhất thế giới gần bằng chiều dài của một sân bóng. Điếu xì gà này có chiều dài 81,8m và được chụp tại thủ đô Havana ở Cuba. Ảnh: Reuters.



Đường ray tàu lượn dốc nhất thế giới Takabisha với gốc dốc nhất lên tới 121 độ. Đường ray này nằm ở công viên giải trí Fuji-Q Highland tại Tokyo, Nhật Bản. Ảnh: Reuters.



Anh Thaneshwar Guragai lập kỉ lục thế giới khi giữ được quả bóng rổ xoay trên đầu bàn chải trong khoảng thời gian 22,41 giây. Kỷ lục trước đó thuộc về Thomas Connors với 13,5 giây. Ảnh: Reuters.

 

30 thg 6, 2022

                        Phùng gia Khúc nhớ

Lang thang trong Tuyển tập thơ của thi sĩ họ Phùng, bị vấp mắt ở khúc Haiku trữ tình này:

“Tơ trời

Giăng phơi

Nỗi nhớ”.

Khúc thơ chỉ vỏn vẹn sáu âm tiết thôi mà mênh mênh mang mang đến thế. Bao nhiêu thi khúc, ca khúc viết cho cái nỗi niềm nhung nhớ này cứ thấp thoáng nhảy múa, dâng hoa trước mắt, vời vợi cùng ùa về. Nỗi nhớ không phải là một trong “Thất tình” nơi cái cung bẩy khúc của người xưa nhưng lại gắn như hình và bóng với “Yêu”, trong đó yêu lứa đôi là điển hình nhất. Ở đây cái trừu tượng của nỗi nhớ được hình tượng hóa bằng “tơ trời’, một thứ cũng không có thật nhưng gần gũi, lung linh như là có thật. Nỗi nhớ không buộc lại, đan cài mà “Giăng phơi” để đẩy sự lâng lâng của cảm súc lên đến độ thăng hoa.

          Có nhiều cách so đọ làm cho nỗi nhớ hiện hình. Chế Lan Viên thì:

“Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét

Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng”.            (Tiếng hát con tầu)

Còn Nguyễn Bính lại:

“Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ

Em thử quay xem được mấy vòng

Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ

Em thử lào xem được mấy thưng?”                (Nhớ)

Nguyễn Đình Thi không dùng phép so sánh mà cho nỗi nhớ len vào từng ngõ ngách trong sinh hoạt đời thường để thấy sức sống của nỗi nhớ:

“Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước

Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn”.             (Nhớ)

Thơ Haiku là thể loại đặc trưng trong việc sử dụng hình ảnh. Có khi nói đến nỗi nhớ mà chẳng có chữ “nhớ” nào:

“Áng mây lang thang

Gối mảnh trăng vàng

Nhìn về phía núi”.                                          (Nhớ - Lý Viễn Giao)

          Phùng Gia Viên là nhà thơ nói nhiều đến nhớ. Ở những thể loại thơ khác anh gửi nỗi nhớ niềm yêu vào nhiều giác độ. Yêu nhớ quê hương, yêu nhớ mẹ, yêu nhớ người thương …Và anh đã giải mã cội nguồn nỗi nhớ của mình:

“Đồng hành với nhớ là say

Chiều vàng để lại heo may cuối trời”.           (Đồng hành)

Say là thế nào? Là yêu có phải không nhà thơ Phùng Gia?

Cứ bàng bạc, bàng bạc thế thôi mà da diết, mà lãng mạn đến độ rồi đó:

“Tơ trời

Giăng phơi

Nỗi nhớ”

 

 

 

25 thg 6, 2022

                                    Tập vẽ


Hàng thông cao ngun ngút

Quanh co ôm đường dài

Ngàn xanh reo vi vút

Ây chính là So lai !

 

Mưa nhiều cho nắng it

Đêm ngắn để ngày dài

Trời hè riu riu rét

Ấy chính là So lai !

 

Sóc giỡn leo đường điện

Thỏ nhấm nháp sương mai

Quạ thong dong thân thiện

Ấy chính là So lai !

 

Nhà không cao mái dốc

Tường sơn che tuyết mài

Cửa chùng bưng gió thốc

Ấy chính là So lai !

 

Xe trôi theo dậm dài

Người ung dung lối bộ

Chó cưng dung dăng chủ

Ấy chính là So lai !

 

Bán chân mua công việc

Vắt óc tìm ngày mai

Mệt mà không dám mệt

Ấy chính là So lai !

 

        *So lai (Shoreline) là một thành phố trong bang Washington




 

       

 

 

 

 

 


 

20 thg 6, 2022

                       Thiền sư và cô lái đò

Cô lái đò đưa khách qua sông. Đò cập bến cô thu tiền từng ngườì, sau hết đến nhà sư, cô lái đò đòi tiền gấp đôi. Nhà Sư ngạc nhiên hỏi vì sao. Cô lái mỉm cười:                                                

- Vì Thầy nhìn em !                                                                           Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ. Hôm sau nhà sư lại qua sông. Lần nầy cô lái đòi tiền gấp ba. Nhà sư hỏi vì sao, cô lái cười bảo:                                                                     

-  Lần nầy Thầy nhìn em dưới nước.                                           Nhà sư nín lặng trả tiền và bước lên bờ.                                     Lần khác nhà sư lại qua sông. Vừa bước lên đò nhà sư nhắm nghiền mắt lại đi vào thiền định. Đò cập bến cô lái đò thu tiền gấp năm lần. Nhà sư hỏi vì sao, cô lái đáp:                                                                                                                      - Thầy không nhìn nhưng còn nghĩ đến em.                         Nhà sư trả tiền và lên bờ. Một hôm nhà sư lại qua sông. Lần nầy nhà sư nhìn thẳng vào cô lái đò.  Đò cập bến, nhà sư cười hỏi lần nầy phải trả bao nhiêu, cô lái đáp:                                                          - Em xin đưa Thầy qua sông, không thu tiền.                        Thiền sư hỏi:                                                                                                                     - Vì sao vậy?                                                                                                               Cô lái cười đáp:                                                                                      - Thầy nhìn mà không còn nghĩ tới em nữa, do vậy em xin đưa Thầy qua sông mà thôi...  

 

 


 

16 thg 6, 2022

                                       Vô đề



 Tựa lưng ghế đá

Nhìn qua kẽ lá

Mặt trời lung lay

 


 

11 thg 6, 2022

                             Nỗi nhớ màu tím




Lại một mùa hoa tím ngợp đường

Hè về dìu dặt nắng đơm hương

Bằng lăng với gió lay từng đóa

Lay nhớ nhung lòng dâng khói sương

 

Ta về mùa cũ sống đi em

Tím ngắt bờ hoa bước áo mềm

Bỏ mặc tháng năm hờ hững bước

Cứ thắm môi cười nâng bước êm

 

Áo tím em đi khuất nẻo đồi

Để màu hoa lại với đơn côi

Để tiếng ve chùng rơi lỡ nhịp

Để bước hôn hoàng tím lẻ loi

 

Vẫn biết rằng em chẳng trở về

Mà sao nỗi nhớ cứ lê thê

Mỗi đận bằng lăng khoe cánh tím

Vẫn tím lòng anh tím tiếng ve.

6 thg 6, 2022

                                      Ảnh xưa

            

                                                Hai mẹ con đạp guồng. 

                 

                                                              Xay thóc. 

                                    

                                        Bé đi vệ sinh đã có chó dọn chất thải

                                                              

                                                           Gánh nước. 

 

30 thg 5, 2022

                            Ăn cháo đ... bát

Ở một vùng quê nọ, có lần tôi thấy một bà ngồi trò chuyện với mấy người xung quanh. Cuối cùng bà ta chép miệng hạ một câu tỏ vẻ cao thượng: “Ồi dào! Đồ ăn cháo đái bát ấy chấp mà làm gì”! 

          Câu cửa miệng này tôi không chỉ nghe thấy một lần. Cũng đúng thôi. Nghĩa đen của thành ngữ này cho thấy hành vi bất cần, thiếu nhìn thấu đáo trước sau. Đáng lẽ phải rửa bát cất đi vì nó đã giúp mình ăn cháo và nó sẽ còn giúp mình ăn cháo hay ăn một thứ khác lần sau. Mở rộng ra, “bát” là “ân nhân” đã giúp ta thực hiện một nhu cầu trong cuộc sống, thế mà ta không “biết ơn” thậm chí còn rẻ rúng bằng một hành vi khiếm nhã.  Khi nói về những ai lúc nhờ vả thì cầu khẩn, được việc rồi thì xổ toẹt tình nghĩa, người ta thường nói như thế.

          Ở đây vấn đề đáng quan tâm không phải là nội dung câu thành ngữ mà chỉ là một từ. Nếu ta nói “ăn cháo đá bát” có gì thay đổi ý nghĩa đâu mà nghe nhẹ nhõm văn minh hơn nhiều. Xin thưa câu thành ngữ đúng chính là như vậy đó!