20 thg 10, 2020




                 SỰ ĐỜI


Ghé mắt trông xem có khoái không

Phố làng chen chúc đến là đông

Trên loa văng vẳng thơ nhà cóc

Dưới phố ầm ầm máy phó công

Phép tắc trắng đen dương mục kỉnh

Nghĩa tình to nhỏ nút mồi bông

Cảnh đời ra rứa răng không khoái

Đã khoái nghe rồi lại khoái trông

 

15 thg 10, 2020



Chuyện Cái điện thoai.

          Thoạt kỳ thủy, cái điện thoại được sinh ra để nghe và nói từ xa. Mới đầu, việc này tuyền qua dây dẫn. Chính vì thế mà trạm bưu điện được gọi là “nhà dây thép”; việc gọi đi là “đánh dây thép”! Đến nay việc gọi qua dây không phổ biến nữa và dùng điện thoại cũng không chỉ để nghe nói mà có thể làm được rất nhiều việc thông qua các ứng dụng như ta đang thấy. Với khả năng thông minh, cái điện thoại đã trở thành dụng cụ bất ly thân của nhiều người, không ít trong số người sử đụng trờ thành con nghiện!

          Học sinh, nhất là những học sinh lớn, việc dùng điện thoại là cần thiết nếu không muốn nói là có quyền dùng. Nhưng dùng khi nào và ở đâu mới là chuyện nên trao đổi. Trong giờ học, nhất là học trên lớp, không được sử dụng điện thoại. Không chơi trò điện tử đã đành mà ngay cả việc gọi, nghe cũng phải xin phép như khi xin ra khỏi lớp. Cho rằng học sinh được phép mang theo điện thoại là để học dưới sự hướng dẫn của giáo viên trong một số trường hợp là chưa thuyết phục. Bởi lẽ không phải học sinh nào cũng có điện thoại, mặt khác màn hình điện thoại nhỏ không phù hợp với việc học. Nếu muốn làm việc này phải cung cấp cho mọi học sinh một máy tính bảng học đường. Chắc chắn hoàn cảnh kinh tế hiện nay của nhà nước chưa thể thực hiện được. Việc cho phép học sinh mang điện thoại đến trường không cần nói đến như một quy định mới mẻ; chỉ cần yêu cầu giáo viên quản lý tốt việc sử dụng điện thoại khi học sinh ở trường là đủ. Cũng nên mở cuộc vận động rộng rãi với gia đình để xóa nạn nghiện điện thoại của con em mình. Dĩ nhiên xã hội cũng cần có những hình thức hoạt động để lôi trẻ em ra xa mọi loại màn hình vô bổ.

          Chuyện cái điện thoại không chỉ cần lưu ý với học sinh. Giáo viên đang lên lớp, thày thuốc đang khám chữa bệnh, nhân viên đang giờ làm việc tại văn phòng … thì sao? Có cần quy định cụ thể việc sử dụng điện thoại để đảm bảo chất lượng công việc đang thực thi không?

          Cái điện thoại hiện đang là “một phần tất yếu của cuộc sống” nhưng nó cũng là nguyên nhân không nhỏ làm cho chất lượng học tập và làm việc bị ảnh hưởng xấu. Muốn bỏ cái xấu phải kết hợp giáo dục và kỷ luật. Xu hướng giảm nhẹ phần kỷ luật trong trường học chưa chắc đã là hay. Chú trọng xây mà không chống sẽ khó thành công; mà nếu có, thành công cũng dễ đổ! 




 

10 thg 10, 2020

Thăng Long – Hà Ni

     (Viết cho ngày hôm nay)

 

Nhìn trời mắt hút rồng bay

Nhìn Hồ lòng ngẩn ngơ say Kiếm thần

Nhìn người mặt chạm mùa xuân

Nghìn năm xa phảng phất gần đâu đây!




 

5 thg 10, 2020

Góc nhìn 

 

“Long lanh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”      (Truyện Kiều – Nguyễn Du)

          Đây là một trong những câu thơ lục bát tuyệt vời nói về cảnh vật trong Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du. Một câu thơ đẹp cả dáng lẫn hồn; vần điệu mượt mà, tiểu đối chuẩn mực. Câu thơ bay vút lên trở thành một bức họa đồ hoàn chỉnh đầy màu sắc, lung linh quyến rũ. Câu thơ đặt ta lọt thỏm vào giữa không gian thực mà mơ, tĩnh mà động như sờ được mà rất huyền bí. Đấy, hồn Việt đấy, tinh hoa Việt đấy. Chẳng thế mà nhạc sĩ Phạm Duy đã phải thốt lên trong ca từ bài hát “Tiếng nước tôi” như thế này:

“Một yêu câu hát Truyện Kiều

Lửng lơ như tiến sáo diều làng ta

Và yêu cô gái bên nhà

Miệng xinh ăn nói mặn mà có duyên”

Cô gái bên nhà mặn mà, có duyên đến thế mà cũng chỉ được đứng thứ hai trong thứ bậc yêu đương! Nếu có ai đó nói thơ lục bát là “Quốc thi” của người Việt Nam cũng không coi là ngoa ngôn lắm!

          Bây giờ xin đứng dịch sang phía khác chút xíu và viết lại câu thơ trên:

“Long lanh đáy nước in trời

Thành xây khói biếc

Non phơi bóng vàng”

Ồ thì ra đây lại là một phiến khúc haiku tuyệt vời; ba ngắt ý (hình ảnh) rạch ròi không thể chê vào đâu được. Ngắt ý một là một ảnh ảo màu thanh thiên in trên đáy nước; ngắt ý hai là áng mây xanh ôm lấy bờ thành; còn ngắt ý thứ ba là triền non được nắng tãi dát vàng. Ba hình ảnh này không dính líu gì nhau nhưng lại níu tay nhau, ướp hương nhau nên một không gian tuyệt vời của vẻ đẹp. Những khúc haiku hiện hữu ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên để gửi gắm, hòa lòng vào trạng thái thanh thản có vẻ như chưa sánh kịp.

          Nếu dùng hai cách nhìn này về một câu thơ mà cho rằng haiku và lục bát có liên quan thì thật sai lầm; cụ Nguyễn Tiên Điền sẽ mắng cho không có đường tránh. Đây chỉ là khúc nhàn đàm viết ra để mua vui! 



 

30 thg 9, 2020


 

Lời cỏ hương trăng

(Viết cho Trung thu nay)

 

 

Trăng lên, kìa trăng lên!

Sương buông lưng lửng gió

Vàng rơi dầy mắt cỏ

Phơ phất lá ru mơ

 

Lời cỏ non xanh lơ

Cứ thầm thào ngân chải

Vọng về từ hoang vãi

Ngan ngát giọt trăng thâu

 

Mi chớp ướt Mùa Ngâu

Mắt gọi chong ngày nhớ

Lời cỏ thơm hơi thở

Một thời xa bơ vơ.

 

Tay ôm choàng cơn mơ

Đi trong lời cỏ hát

Tìm về đâu cơn khát?

Một miền xa không tên ...

 

Trăng lên, Kìa trăng lên!

Bóng in đằm thảm biếc

Tìm về phương nuối tiếc

Chân không ngày xa xăm.


25 thg 9, 2020

 Ảnh đẹp

                                       Ngôi đền Sensoji in bóng trên vũng nước sau trận mưa 

                                  ở thành phố Tokyo Nhật Bản

          Người đàn ông lấy nước từ guồng nước thủ công Mandalay, Myanmar

          Các thiếu nữ thả hoa đăng nhân dịp tết nguyên tiêu ở Việt Nam.


20 thg 9, 2020

 


Có diệu kỳ không?

 

          Có lẽ con số 2020 cân đối, đẹp đẽ nên người ta nghĩ ra nhiều điều kỳ diệu khoác cho nó. Một trong những điều đó là một phép tính. Với bất kỳ ai, lấy năm sinh cộng với tuổi đều có kết quả bằng nhau là 2020. Thế rồi thêm vào những dòng chữ rất gợi như “Năm 2020 mọi người có tuổi bằng nhau”, “Hiện tượng này phải một ngàn năm mới lặp lại một lần” và truyền mắt nhau trên những trang thư, tin nhắn mạng.

          Thực ra điều “kỳ diệu” này rất chi đơn giản. Khi tính tuổi của một người ta phải lấy năm hiện tại trừ đi năm sinh:

                              Số tuổi = Năm hiện tại – Năm sinh

             (Ví dụ một người sinh năm 1980 thì 2020 – 1980 = 40)

Một cách đơn giản, ta chuyển vế phương trinh sẽ có:

                             Số tuổi + Năm sinh = Năm hiện tại

                             (Theo ví dụ trên 1980 + 40 = 2020)

          Điều này với ai cũng đúng và đúng cho tất cả mọi năm, chẳng riêng gì năm nay với con số chẵn, đẹp đẽ, cân đối 2020 này!