9 thg 5, 2013

Bánh phơi sương Trảng Bàng

http://afamily1.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/11/09/banhtrang.JPG



          Chỉ cần nói Bánh Phơi sương là đủ để biết đó là bánh gì , ở đâu rồi . Có lẽ ít người qua Tây Ninh lại không giành thời gian đến Trảng Bàng để thưởng thức món ăn có một không hai trên đất nước Việt Nam này .
          Để làm ra những tấm bánh phơi sương thật kỳ công . Trước hết phải chọn loại gạo thật ngon xay thật mịn để tráng bánh . Bánh được phơi khô rồi đem nướng qua . Việc này rất khó . Phải nướng sao cho không phồng to như
nướng bánh đa . Lửa phải nhỏ đều để bánh rộp sáng với những bọt li ti nhỏ . Lúc này trông tấm bánh không trong nữa mà đùng đục trắng . Tên gọi của bánh mang tên việc làm tiếp theo này . Phơi sương . Người ta đợi đến nửa đêm về sáng mang bánh ra hứng sương . Bụi sương thấm vào bánh làm cho
bánh ỉu dần . Người phải thức cùng bánh để đến khi thấy độ dẻo vừa đủ cất ngay vào túi ni lông không cho ẩm thêm hoặc khô đi sau đó . Công đoạn này giành cho người có tay nghề cao làm mới được .
          Ăn bánh phải ngồi tại nhà hàng mới ngon . Có lẽ một phần do không khí ồn ã nơi này gây cho người ta cảm giác của sự ăn uống xô bồ  . Mà xô bồ thực . Chỉ cần trông rổ rau choán gần hết bàn là đủ thấy . Dễ có đến trên chục thứ . Có thứ hái từ vườn , có thứ nhặt từ ruộng , Lại có thứ phải lên rừng mới kiếm được . Đĩa thịt ba chỉ luộc hay cá hấp chỉ khiêm tốn xếp cạnh rổ rau . Mỗi người một bát nước chấm . Tất cả xếp kín mặt bàn . Cái bí  quyết nghề nghiệp là đây . Nước chấm ! có người đã mua cả bánh , cả rau về nhà tự pha nước chấm nhưng khi ăn lắc đầu thừa nhận không bằng nhà hàng .Lúc ăn , mọi người tự quấn lấy bằng tay . Thịt , hoặc cá , khế , hành tươi , các loại lá ...đặt trong tấm bánh gấp đôi rồi cuộn chặt lại . Sau khi nhúng vào bát nước chấm bỏ lên miệng thì đủ mùi thơm của các loại rau xông lên mũi . Đủ vị chua , cay , mặn , ngọt , chát ...đằm nơi đầu lưỡi khiến ta khó mà nhai kỹ trước khi nuốt .
          Có lẽ không nên gọi là ăn bánh tráng phơi sương Trảng Bàng mà phải gọi là thưởng thức ! Thưởng thức Một nét văn hóa ẩm thực ! Ai đã một lần thưởng thức , suốt đời chắc không thể quên .



12 nhận xét:

  1. Em lần đầu tiên ăn ó là cách đây 6, 7 năm gì đó , có cả mắm, lá lộc vừng và trăm thứ linh tinh...
    Em nhai không được và nuốt cũng không được.
    Hihi...
    Đành ngồi nhìn bạn bè ăn, rồi gọi một đĩa bánh ướt!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khẩu vị ẩm thực mỗi người mỗi khác . Thực tình ăn loại bánh này chỉ "tạo không khí" chứ ít người có hứng thú ngay được ! Hãy thử vài lần nữa xem !

      Xóa
  2. Em đã đến Tây Ninh nhưng chua được ăn món này,chắc phải đi lại thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngay ở Thanh đa Sài gòn cũng có loại bánh này . Họ mang về và giữ nguyên vẹn sản phẩm gốc . Chẳng phải trở lại Tây ninh nữa !

      Xóa
    2. cám ơn anh,chúc cuối tuần vui vẻ

      Xóa
    3. Mong HĐ có ngày thưởng thức món đặc sản này !

      Xóa
  3. " Đủ vị chua , cay , mặn , ngọt , chát ...đằm nơi đầu lưỡi khiến ta khó mà nhai kỹ trước khi nuốt ."Tuy không xa,em vẫn chưa đến để thưởng thức hương vị cùng cảm nhận cái không khí ẩm thực ở đó.Đọc đến đây như đang cùng có mặt,cùng thưởng thức,cùng cảm nhận,cùng thôi thúc với hấp dẫn của hương vị...Em ở Miền Nam,nay mới được nghe đến đặc sản này,đúng là một thiếu sót!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao lại là thiếu sót ? Bởi nặng tình đời nên chìm vào suy tư mà không để ý đó thôi ! Mình đoán LĐQ ít tuổi hơn nên mình gọi là Chú Đức để bớt phần khách sáo nha ? Chúc chú vui !

      Xóa
    2. Dạ,em tên thật Lý Đức Quỳnh,sinh 1958.Em rất quý tình thân,vẫn mong được gọi thế ạ!Chúc bác khỏe vui!

      Xóa
    3. Rất vui chú Quỳnh à !

      Xóa
  4. chúc anh những ngày cuối tuần vui vẻ. Mời anh xem bài họa thơ của anh chủ đề NGÀY ĐÀN ÔNG tổ chức trên nước Đức. Đăng trên Báo NguoiViet.de/vn
    Trân trọng
    http://nguoiviet.de/nv/modules.php?name=News&op=viewst&sid=26561

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn em . Chúc em vui và sáng tác hay !

      Xóa